Truyện Bí Mật Của Tổng Giám Đốc full phiên ngoại

Truyện Bí Mật Của Tổng Giám Đốc xét về tổng thể nội dung, nếu chỉ nhìn từ góc độ giải trí tôi không có quá nhiều điều phàn nàn về bộ truyện này; tuy nhiên vốn đã có tuổi lại hơi “soi mói”, tôi kỳ thực không ưng ý văn phong của tác giả một chút nào. Có lẽ, tác giả quá bận rộn với việc mô tả tình tiết trong truyện, cố gắng “nhồi nhét” tất cả ý tưởng của mình vào 10 chương truyện khiến mạch truyện khá nhanh và dường như diễn biến nội tâm của nhân vật không thực sự được chú trọng.

Một bản review vừa khen vừa chê liệu có thể khiến bạn hứng thú? Tôi thực sự rất tò mò không biết có bao nhiêu mem bị bản review này thuyết phục nhảy hố. Đọc và cho tôi biết bạn có đồng ý với bản review này không nhé!

“Giấc mộng của tôi chính là có được một người vợ đáng yêu, em muốn giúp tôi thực hiện giấc mơ này hay không?”

Không phải văn án, đây chính là câu nói “dụ dỗ” tôi sa vào hố truyện này. Có lẽ, ngày ngày ngôn tình cũng trui rèn nên một trái tim sắt đá, chắc chắn người thường khi nghe câu nói “buồn nôn” kia liền quay phắt lưng bỏ đi, chỉ có người chai lì như tôi mới xem nó là điểm cuốn hút để tình nguyện nhảy vào.

Thật may, bộ Truyện Bí Mật Của Tổng Giám Đốc này không làm tôi thất vọng. Dù nội dung truyện không dài, lối dẫn truyện chưa thật sự đặc sắc nhưng bù lại motip truyện có nhiều khác lạ, nhất là về thân thế của các nhân vật.

Nữ chính Dương Tử Uyển là một cô nàng cá tính, yêu thích chụp ảnh, luôn vì giấc mộng trở thành nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp mà cố gắng. Thế nhưng, nỗ lực không đồng nghĩa với may mắn, trong một lần vô ý cô đã đánh mất toàn bộ số phim ảnh của Thái Xa Luân – một nhiếp ảnh gia tự do có tiếng trong ngành.

Gánh trên lưng số nợ lên đến 50 triệu, ngoại trừ việc “bán thân” Tử Uyển thực sự không còn cách nào khác để trả nợ. Không biết có phải ông trời thương sót cho số phận của cô hay không mà ngay lúc đó liền “ném” xuống một chuyện tốt, chỉ cần cô mạo danh vị tiểu thư “đã khuất” Nghê Hải Đường đến “an ủi” ông lão Nghê Vạn Hùng những ngày cuối đời liền được nhận một số tiền thù lao lớn, đủ để cô giải quyết gọn ghẽ số nợ trước đó.

Nhưng thật kỳ lạ….

Vì sao trên đời này lại có người giống cô như thế, giống như khuôn mặt cô nhìn thấy mỗi ngày trong gương vậy.

“Chẳng lẽ… cô cùng Nghê Hải Đường có liên quan sao?”

Thiết kế một cái bẫy hoàn hảo chỉ đợi cô nhảy vào, Phương Nam anh chính là vì ngày này mà chờ đợi suốt tám năm trời. Nhìn bề ngoài, Dương Tử Uyển đúng thật “bán thân” trả nợ, nhưng kỳ thực người “bán thân” phải là anh mới đúng.

Vốn là trẻ mồ côi được Nghê Gia cưu mang từ nhỏ, Phương Nam lớn lên trong sự dạy dỗ nghiêm khắc của Nghê Vạn Hùng. Dù không chung dòng máu nhưng anh vẫn được ông cho phép gọi một tiếng ông nội, ngay cả bí mật của Nghê Gia cũng không ngần ngại cho anh biết. Thì ra, Nghê Hải Đường chỉ là một thế thân được dựng lên nhằm tránh bị kẻ khác hãm hại còn cô ngốc Dương Tử Uyển mới đích thực là cháu gái duy nhất của Nghê Vạn Hùng – Người thừa kế tập đoàn Trường Phong.

Đổi ơn dưỡng dục hơn hai mươi năm bằng một cuộc hôn nhân, Nghê lão giao đứa cháu gái không dám nhìn mặt lấy một lần hy vọng anh có thể cho cô hạnh phúc… Đã có lúc, Phương Nam nghi ngờ sự tồn tại của mình cũng chỉ là nước cờ do Nghê Vạn Hùng sắp đặt. Thế nhưng khi anh hoang mang nhất, duyên kỳ ngộ khiến họ gặp nhau, anh vì cô mà buông bỏ vướng mắc trong lòng, từng bước đem sinh mệnh của mình buộc chặt vào cô.

Lừa cô bán thân, lấy danh nghĩa “di nguyện” của Nghê lão ép cô chấp nhận cuộc hôn nhân do anh sắp đặt, khiến cô trở thành Phương phu nhân sớm ngày rước vào cửa. Thế nhưng, dường như tâm ý của anh vẫn chưa đủ để xua tan nghi kỵ trong lòng cô. Với Dương Tử Uyển, anh chính là “sói đội lốt cừu”, là tiểu nhân vô sỉ. Cô không tin anh đối với cô là thật lòng, kết hôn với cô chẳng qua vì muốn đẹp lòng Nghê lão khi lâm chung nhằm nuốt trọn gia sản ngàn tỷ của Nghê Gia.

Dương Tử Uyển…

“Từ khi mới bắt đầu, anh so với em tỉnh táo hơn, anh tất nhiên biết anh muốn người con gái tên Dương Tử Uyển, từ nay về sau, em là người phụ nữ của anh.”

Mở đầu bộ truyện ngôn tình là cuộc gặp gỡ định mệnh của hai nhân vật chính Phương Nam – Dương Tử Uyển. Trong mắt Tử Uyển khi đó, Phương Nam đích thực là ông chú bất mãn với cuộc sống hiện tại, có khuynh hướng “nhảy núi tự sát”. Để “cứu” anh, cô không ngại giãi bày cùng người lạ, chỉ cho anh ánh dương buổi chiều tà, cho anh biết giấc mơ của mình và vô tình buộc chặt mối nhân duyên vốn đã định sẵn từ trước khi họ gặp mặt. Chính sự hồn nhiên của cô đã vãn hồi ý định “chống đối” tất cả của Phương Nam, anh và cô chính thức bắt đầu. Với tôi, đây là một chi tiết khá đắt giá trong bộ truyện, hóa ra nhân duyên vốn có thật chỉ là cách người ta cảm nhận nó như thế nào mà thôi.

Nếu được dùng một phép so sánh để nói về tình yêu của hai người bọn họ, tôi nghĩ nó giống như cái cách mà chúng ta đi cầu thang, từng bước từng bước một đến đích, từng bước từng bước một chạm vào trái tim đối phương. Tử Uyển tuy bề ngoài lạnh nhạt với anh nhưng hành động quan tâm lại bán đứng cô; Phương Nam trước mặt hung dữ gò bó cô vào khuôn phép thế nhưng chỉ có trời mới biết anh vì cô ngay cả mặt mũi cũng bỏ xuống, năm lần bảy lượt thay cô ra mặt.

Link đọc tiếp truyện: http://goctruyen.com/bi-mat-cua-tong-giam-doc/

Review by Âu Dung Hoa

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *